Trưởng giàn viết vào chiếc hộp rồi lại đưa cho Victor nói cậu cầm xuống đưa lại cho Kíp trưởng.Xuống đến nơi, Kíp trưởng cũng viết vào chiếc hộp rồi lại bảo Victor mang lên cho Trưởng giàn. Victor cầm chiếc hộp lại leo lên thang. Trời bắt đầu nắng, mồ hôi vã ra, lần này anh phải nghỉ 2 lần mới lên tới nơi. Như lần trước, Trưởng giàn viết xong đưa lại chiếc hộp để Victor mang xuống cho Kíp trưởng. Xuống đến nơi, chân Victor như muốn khuỵu xuống vì mệt và mỏi. Nhưng công việc vẫn chưa xong, Kíp trưởng lại đưa chiếc hộp cho Victor mang lên. Victor hằm hằm cầm chiếc hộp bước lên thang với những bước chân rã rời. Mắt mũi hoa lên, Victor nghỉ 4 lần mới lên tới nơi. Thấy Victor ướt sũng người vì mồ hôi, vị Trưởng giàn cười bảo cậu: “Hãy mở chiếc hộp ra”.Victor tức tối đặt chiếc hộp xuống bàn, lớn tiếng: “Tôi không làm nữa, các ông thật quá đáng!”. Vị Trưởng giàn bước tới mở chiếc hộp ra, bên trong là chai sâm panh, ông nghiêm nghị nói: “Tôi đã chuẩn bị chai sâm panh này để chúc mừng cậu nhưng giờ thì thật tiếc không được dùng nữa rồi. Cậu có biết việc cậu vừa được giao chính là bài kiểm tra về thể lực không, vì chúng ta làm việc trên biển, có thể gặp tình huống nguy hiểm bất cứ lúc nào, thế nên mỗi người đều phải có thể lực tốt và năng lực phối hợp để ứng phó với mọi việc xảy đến, đặc biệt phải rèn cho mình đức tính kiên nhẫn và tuân thủ mệnh lệnh tuyệt đối. Cậu đã vất vả 6 tháng qua, chỉ còn một cánh cửa cuối cùng để mở ra tương lai nghề nghiệp thì cậu lại không qua được, giờ cậu có thể về”
đang được dịch, vui lòng đợi..
