Hè năm nào cũng vậy, ba mẹ cũng đưa tôi ra thành phố Vũng Tàu. Dù mỗi năm mỗi đi nhưng tôi chẳng bao giờ nhàm chán, bởi thành phố có Bãi Sau – một nơi vừa vui chơi, tắm biển, vừa có phong cảnh đẹp như tranh.Từ quê hương tôi, ngồi xe đến được thành phố biển thì cũng đã xế trưa. Mọi người trong đoàn tham quan đều lo cho mình ổn định chỗ ở và cơm nước. Khoảng chừng hai giờ chiều thì ba mẹ mới đưa tôi xuống biển. Trời nắng, nhưng gió biển thổi ù ù chẳng khác nào như một cái máy điều hòa không khí nên chẳng ai thấy mình oi bức. Người tắm rất đông và ăn mặc khá giản đơn. Chỉ có phụ nữ mới mặc áo tắm nhưng kiểu kín đáo, còn đàn ông thì xuề xòa, ở trần trùi trụi, quần lở quần đùi.Qua bờ cát mịn một chút là đã chạm những ngọn sóng tràn bờ đùa lên chân. Dưới biển, nhấp nhô những cái đầu bị sóng nhồi. Mọi người vui vẻ rú lên mỗi khi đón nhận những cú xô mạnh của cơn sóng bạc đầu, nhưng không thể nào lấn át được tiếng gầm gừ liên tục của biển. Môi thấm mặn nước biển, thậm chí bị sặc, nhưng tôi vẫn muốn ngâm mình thật lâu dưới làn nước sôi động và trong xanh.Up to three, my mother and I sat in an outdoor Cafe to watch the night sea. I calmly: the mighty sea, vast and mysterious! The mountains jutting out to sea was pale tern in heavy fog. The fishing ship near the shore are identified through the light. Very few people in the bath and take a walk on the sand. They clustered in the counter, facing the sea, laugh, eat sea chrome speaking demotic as the gazami crab, crab, scallop ... men, my loyal citizens with the Tiger beer plating. On the road fairly wide plastic run along the coast, vehicles swept backwards, the bustling shops of the sea, the hotel displays a variety of colored lights. People walking on the sidewalk as well nườm nượp.Some lúm though an egypian buy souvenirs sold on the roadside in the trolley. Many young children and would love to rent a bike to travel is sometimes far, admire the city of Vung Tau is located behind the mountain.Sáng tôi thức dậy sớm, theo ba để ngắm cảnh bình minh trên biển. Ông mặt trời như ngoi lên từ biển, to và đỏ lòm làm ửng cả một góc trời.Kìa! Những con tàu đánh cá thi nhau chạy xối xả vào bờ. Ôi! Chúng trườn lên bờ cát bằng bốn bánh xe hơi. Ba dẫn tôi đến xem các ngư dân giũ lưới. Phần lớn là cá cơm, một ít tôm, cua nhưng nhỏ . Mỗi đêm, mỗi con tàu bủa lưới gần bờ kiếm khoảng chục kí cá … Đằng kia, có chiếc tàu bị lún bánh, ba và tôi chạy đến phụ hè nhau đẩy. Thật vui ghê!Thời gian ngắn ngủi lưu lại trên bãi biễn Vũng Tàu, tôi rất vui và thanh thản. Tâm hồn tôi phơi phới trước thiên nhiên hùng vĩ, trước phong cảnh đẹp tuyệt vời. Và hè năm sau, tôi vẫn mong muốn là mình và gia đình vẫn trở lại vui chơi, giải trí nơi bãi biển thân quen này.
đang được dịch, vui lòng đợi..
