Chuyến đi khép lại cách nay cũng 10 ngày rồi. Trở lại cuộc sống đời th dịch - Chuyến đi khép lại cách nay cũng 10 ngày rồi. Trở lại cuộc sống đời th Anh làm thế nào để nói

Chuyến đi khép lại cách nay cũng 10

Chuyến đi khép lại cách nay cũng 10 ngày rồi. Trở lại cuộc sống đời thường, mỗi người lại tiếp tục với muôn vàn bận rộn, lo âu thường nhật. Song như dư âm của cuộc đi vẫn còn đâu đó, trong mình và trong mọi người. Chiều tối qua, đang dạy thì một số lạ alo cho mình: “Alo. Em Thuận đây. Anh còn nhớ em không? …”. Mới ngồi nhậu với nhau ở bên hồ Xuân Hương cách có 9 ngày, và ở Sài Gòn 7 ngày thôi, sao không nhớ? Hihi. Có lẽ em gặp một số người hay quên hoặc mình là một người nhớ ai đó, cái gì đó ấn tượng khá lâu nên có thể nhận ra bằng vài chi tiết nhỏ. Thực ra, chuyện này là chuyện rất nhỏ, chuyện rất bình thường và mình sẽ giữ lời hứa với em ấy về việc mời đi cà phê ở Hà Nội, quán mình thích.
Cũng như rất nhiều người quen khác của mình, thi thoảng lại alo hỏi mình về ở Hà Nội thì đi chỗ nào cà phê có không gian tĩnh một chút, có thể chuyện trò tự nhiên, thoải mái riêng tư, Thuận cũng hỏi mình điều đó, nhất là một quán cà phê nhạc Trịnh nào đó, kiểu như quán hôm mấy anh em vào ở Đà Lạt, tức quán Cung Tơ Chiều. Chỉ cho em vài địa chỉ mình hay đến, với mình là được, còn với người khác không biết thế nào. Bởi phàm những thứ gì liên quan đến cảm thụ, thưởng thức gì gì đó nó mang tính cá nhân nhiều lắm lắm. Và một điều nữa, ở Hà Nội, không gian dành cho thở còn tiết kiệm huống chi không gian cho quán xá, nhất là trong nội đô, đâu có đất thênh thang, và có bao đồi thông như Đà Lạt. Cái tĩnh, cái yên bình mà quán ở Hà Nội đem lại khá tương đối, chỉ có thể đến theo giờ, những giờ có ít người đến, sẽ tĩnh, chứ tối thì hầu hết quán đều đông và ồn ào, mà những quán này thì không quán nào có đủ sự tự tin hay đồng bóng để đưa ra quy luật cổ quái như quán Cung Tơ Chiều kia. Hehe.
Sự nhắc nhớ của bạn đồng hành làm mình thấy ấm áp trong cái giá lạnh nhói buốt của miền Bắc bởi không chỉ riêng mình, mọi người đều rất nhớ chuyến đi ấy, mà bạn còn gọi là “chuyến đi để đời” kia mà. Những sự tình cờ, ngẫu nhiên đôi khi làm nên những điều rất tuyệt vời và sự mạo hiểm là yếu tố rất cần trong cuộc sống. Tiếc rằng khi mình dám mạo hiểm, chấp nhận mạo hiểm vì một điều gì đó thì đã hơi muộn, nếu không muốn nói là quá muộn. Sự gặp gỡ, đồng hành, rồi sau này có thể làm bạn lâu dài của chúng tôi có thể coi là hữu duyên. Cuộc sống này, dù thế nào chăng nữa, cũng đẹp, theo cách riêng của nó, đem đến bao bất ngờ. Có những người chỉ thoáng qua, chỉ cùng ta đi trên một đoạn đường nhưng sẽ nhớ mãi. Bao người đã xa, thành cố nhân, thành một dư ảnh nhòe mờ, nhưng sẽ có bao người khác đến, mang đến những cảm xúc khác. Đời sống vô thường mà. Chỉ có sự thay đổi là mãi mãi không bao giờ đổi thay. Nhìn một cách tích cực nhất, cái mất đi, cái rời bỏ, cái tan biến để lại nỗi nhớ tiếc, niềm hoài cảm, cũng chính là một niềm hạnh phúc lớn trong đời. Còn gì hạnh phúc hơn khi con người được sống và nếm trải tất cả, bằng những cảm xúc mãnh liệt nhất, được thể hiện trọn vẹn chính con người mình, thành thực, hồn nhiên. Và còn gì buồn chán và vô nghĩa hơn một đời sống nhòa nhạt, u ám, cả đời sống theo, sống bằng cái đầu của kẻ khác, chẳng có một phút nào dám sống là mình, tồn tại và biểu hiện mình như một cái khác/ kẻ khác.
Tôi biết tất cả mọi người đều hết mình, ít nhất là trong khoảng thời gian hành trình. Hôm nay, sau một quãng thời gian đủ xa nhìn lại, thấy mình cũng hết mình, thậm chí hơi bạt mạng chút. Sức khỏe thế mà đi thế, lại còn ham đi, ham chơi mà ngủ cực kỳ ít nữa. Đêm đầu đến có khi chỉ ngủ được 4 tiếng, rồi những hôm ở Đà Lạt cũng chẳng nhiều hơn là bao. Kỷ lục là trước hôm bay về hình như mình chỉ chợp mắt được hơn 1 tiếng. Ngủ sâu sợ dậy trễ, lỡ chuyến bay. Và tôi cũng không ngờ là đêm hôm về tới Sài Gòn, mọi người còn kéo nhau đi nhậu, nhậu cực khuya nữa. Sau một hành trình dài và ham hố, ai cũng như bị vắt kiệt sức nên không có chuyện uống tới bến hay “xõa tẹt ga” như một số người vẫn làm. Bản thân tôi uống cầm chừng ly bia và chủ yếu lắng nghe mọi người. Con ngõ nhỏ trong đêm Sài Gòn cũng vắng chẳng khác nào những con ngõ của Hà Nội. Cả thành phố đã ngủ, còn vài đứa chúng tôi và vài người nhậu bàn bên. Một bác ngó sang bảo: có 9 thằng thì 6 thằng đeo kính còn làm ăn gì? Hihi. Giữa thành phố lạ, lần đầu tiên tôi có cảm giác bình yên, an tâm đến thế! Giữa những người vài ngày trước còn lạ, tôi lại thấy gần gũi đến thế, dù biết rằng, sẽ có người, cả cuộc đời sẽ không bao giờ gặp lại nữa.
Dường như với tôi là số phận, có biết bao cuộc gặp gỡ và chia ly như thế đã qua cuộc đời mình. Học hành, công tác, rồi những cuộc làm quen qua mạng, tất cả tạo ra rất nhiều cảm xúc, trải nghiệm thú vị. Và dường như, ở môi trường nào, ở việc gì, tôi cũng gặp được những người bạn, ít nhất trong một số dịp, đi với nhau thoải mái, vô tư, có thể trút bỏ mọi vẻ đạo mạo, những lo lắng, đề phòng để cởi mở tấm lòng với nhau. Đến ngay cả cái lớp NCS tôi đang theo, cũng có 4,5 anh, chị, em có lúc tự thưởng cho mình những khoảng thời gian vui vẻ, thoải mái, đôi khi cũng khá bột phát, ngẫu hứng. Mỗi người có một quan niệm sống riêng, những âu lo, vất vả, những hạnh phúc và ưu thế riêng, nhưng riêng với tôi, nhất là trong thời gian gần đây, tôi luôn quan niệm sống làm sao phải vui và thoải mái. Còn những điều khác là do sự lựa chọn riêng của mỗi người, tôi tôn trọng sự lựa chọn ấy và cũng mong mọi người tôn trọng sự lựa chọn của mình. Tôi rất sợ cái cung cách của đa số người Việt, có thể trước mặt vẫn tỏ ra bình thường, thân thiện, nhưng kỳ thực ở đâu đó, lại thì thầm, xì xèo, hoặc mỉa mai về những cái khác, người khác.
Ở Đà Lạt, có một hình ảnh nhỏ, rất nhỏ thôi nhưng vẫn ám ảnh tôi, vẫn đọng lại trong tôi, mà ở kỳ trước tôi không biết nhét vào đâu được. Đó là hình ảnh của bà cụ ăn xin, ngồi khép nép ở một chỗ không phải hoàn toàn kín, nhưng cũng không phải ở giữa lối vào như một số nơi tôi qua. Sẽ có nhiều người nhìn thấy, sẽ có nhiều người không để ý cũng chẳng thấy. Nhìn bà cụ, không hề chìa tay xin mà chỉ ngồi nhìn một số ánh mắt hướng về mình thấy xót xót, nghèn nghẹn làm sao đó. Có thể đây là một chi tiết, một điểm duy nhất tạo ra một gợn đen đối lập với cái không gian tươi đẹp, bình yên, thơ mộng của thành phố ngàn hoa này. Trong đêm lạnh, sau khi cho bà một chút, bước đi đến những gian hàng của chợ đêm, tôi thấy có một chút trống trải trong lòng. Bà cụ bơ xờ, phơi mình trong cái lạnh, trơ vơ trong gió núi hoang vu với mấy đồng tiền lẻ trong tay.
Đúng là cuộc sống này như một bức tranh gồm nhiều mảng sáng, tối, như một tấm thảm dày mà đâu đó có sợi chỉ đứt, có lỗ thủng nhỏ, nếu không để ý sẽ chẳng thể biết. Ngồi viết về hình ảnh bà cụ ăn xin như một dư ảnh buồn, một chấm đen trên bức tranh thơ mộng, tôi nhớ đến truyện ngắn “Truyện không tên” trong cuốn “Người chăn kiến” của Bùi Ngọc Tấn. Trong tác phẩm ấy, tôi mãi bị ám ảnh về những con người khốn cùng trong xã hội, đặc biệt là bà cụ ăn xin – Bà Mít. Bà đi ăn xin để nuôi hai đứa cháu ở quê và khi tin tưởng được, bà đã gửi tất cả số tiền xin được cho chị Sợi và gửi luôn cả những vỏ bao xi măng và những túi ni lông đựng bánh kẹo được giặt sạch, phơi khô làm vải liệm cho bà khi bà qua đời. Để rồi, bà ra đi mãi mãi, không bao giờ quay lại nhà chị Sợi nữa. Người đàn bàn khốn khổ này đã thực hiện nguyện ước cuối cùng của bà cụ, mang tiền, mua quần áo cho hai đứa trẻ mồ côi và mang luôn thứ “vải liệm” mà bà cụ tự chuẩn bị cho mình theo, dù chưa biết đích xác địa chỉ phải đến.
Mỗi chuyến đi cùng bao điều mới mở ra. Dù chúng tôi chỉ lướt qua nhưng một phần rất nhỏ nào đó, đã giúp tôi hiểu, biết và cảm được nhiều hơn về cuộc sống, dạy cho tôi biết sống, biết trân trọng những gì quý giá của mình, nhất là tình cảm. Hình ảnh người đồng hành với tôi – người học trò – còn mãi sự tận tình và tận tâm. 2h đêm lặn lội đón tôi ở sân bay, rồi suốt hành trình tự nhận về mình những cung đường hiểm nguy, đêm về lại Sài Gòn cũng chỉ ngủ hơn 1 tiếng rồi đưa tôi ra sân bay. Không chỉ có một mà còn khá nhiều em học sinh khác, đã xa mái trường phổ thông, có em tôi cũng chẳng dạy trực tiếp bao nhiêu, luôn luôn sẵn sàng đón tiếp, giúp đỡ tôi. Các em đã, đang và có lẽ sẽ phải đối mặt với nhiều vất vả, với cuộc mưu sinh, với lo toan và gánh nặng, nhưng đã luôn dành cho tôi quá nhiều ưu ái. Gần gũi, có khi chỉ là nói một vài câu thôi nhưng tôi hiểu được tất cả điều đó, những gì các em đã phải trải, đang phải nỗ lực, để có thể có một cuộc sống ổn định. Đây mới là giá trị đích thực, lớn nhất mà công việc của tôi đã làm được, hơn mọi cái danh và những giấy/ bằng khen tôi xếp chồng ở một khoang giá sách.
Ngồi nhớ lại chuyến đi lòng lại bồi hồi. Cảm xúc vẫn như nguyên vẹn, nhất là những điều rất mới, rất khác của miền Tây Nguyên, còn đâu đó trong mắt, trong mường tượng. Nắng, gió, dốc đèo, những đồi, những núi bạt ngàn cao su, cà ph
0/5000
Từ: -
Sang: -
Kết quả (Anh) 1: [Sao chép]
Sao chép!
Chuyến đi khép lại cách nay cũng 10 ngày rồi. Trở lại cuộc sống đời thường, mỗi người lại tiếp tục với muôn vàn bận rộn, lo âu thường nhật. Song như dư âm của cuộc đi vẫn còn đâu đó, trong mình và trong mọi người. Chiều tối qua, đang dạy thì một số lạ alo cho mình: “Alo. Em Thuận đây. Anh còn nhớ em không? …”. Mới ngồi nhậu với nhau ở bên hồ Xuân Hương cách có 9 ngày, và ở Sài Gòn 7 ngày thôi, sao không nhớ? Hihi. Có lẽ em gặp một số người hay quên hoặc mình là một người nhớ ai đó, cái gì đó ấn tượng khá lâu nên có thể nhận ra bằng vài chi tiết nhỏ. Thực ra, chuyện này là chuyện rất nhỏ, chuyện rất bình thường và mình sẽ giữ lời hứa với em ấy về việc mời đi cà phê ở Hà Nội, quán mình thích.Cũng như rất nhiều người quen khác của mình, thi thoảng lại alo hỏi mình về ở Hà Nội thì đi chỗ nào cà phê có không gian tĩnh một chút, có thể chuyện trò tự nhiên, thoải mái riêng tư, Thuận cũng hỏi mình điều đó, nhất là một quán cà phê nhạc Trịnh nào đó, kiểu như quán hôm mấy anh em vào ở Đà Lạt, tức quán Cung Tơ Chiều. Chỉ cho em vài địa chỉ mình hay đến, với mình là được, còn với người khác không biết thế nào. Bởi phàm những thứ gì liên quan đến cảm thụ, thưởng thức gì gì đó nó mang tính cá nhân nhiều lắm lắm. Và một điều nữa, ở Hà Nội, không gian dành cho thở còn tiết kiệm huống chi không gian cho quán xá, nhất là trong nội đô, đâu có đất thênh thang, và có bao đồi thông như Đà Lạt. Cái tĩnh, cái yên bình mà quán ở Hà Nội đem lại khá tương đối, chỉ có thể đến theo giờ, những giờ có ít người đến, sẽ tĩnh, chứ tối thì hầu hết quán đều đông và ồn ào, mà những quán này thì không quán nào có đủ sự tự tin hay đồng bóng để đưa ra quy luật cổ quái như quán Cung Tơ Chiều kia. Hehe. Sự nhắc nhớ của bạn đồng hành làm mình thấy ấm áp trong cái giá lạnh nhói buốt của miền Bắc bởi không chỉ riêng mình, mọi người đều rất nhớ chuyến đi ấy, mà bạn còn gọi là “chuyến đi để đời” kia mà. Những sự tình cờ, ngẫu nhiên đôi khi làm nên những điều rất tuyệt vời và sự mạo hiểm là yếu tố rất cần trong cuộc sống. Tiếc rằng khi mình dám mạo hiểm, chấp nhận mạo hiểm vì một điều gì đó thì đã hơi muộn, nếu không muốn nói là quá muộn. Sự gặp gỡ, đồng hành, rồi sau này có thể làm bạn lâu dài của chúng tôi có thể coi là hữu duyên. Cuộc sống này, dù thế nào chăng nữa, cũng đẹp, theo cách riêng của nó, đem đến bao bất ngờ. Có những người chỉ thoáng qua, chỉ cùng ta đi trên một đoạn đường nhưng sẽ nhớ mãi. Bao người đã xa, thành cố nhân, thành một dư ảnh nhòe mờ, nhưng sẽ có bao người khác đến, mang đến những cảm xúc khác. Đời sống vô thường mà. Chỉ có sự thay đổi là mãi mãi không bao giờ đổi thay. Nhìn một cách tích cực nhất, cái mất đi, cái rời bỏ, cái tan biến để lại nỗi nhớ tiếc, niềm hoài cảm, cũng chính là một niềm hạnh phúc lớn trong đời. Còn gì hạnh phúc hơn khi con người được sống và nếm trải tất cả, bằng những cảm xúc mãnh liệt nhất, được thể hiện trọn vẹn chính con người mình, thành thực, hồn nhiên. Và còn gì buồn chán và vô nghĩa hơn một đời sống nhòa nhạt, u ám, cả đời sống theo, sống bằng cái đầu của kẻ khác, chẳng có một phút nào dám sống là mình, tồn tại và biểu hiện mình như một cái khác/ kẻ khác. Tôi biết tất cả mọi người đều hết mình, ít nhất là trong khoảng thời gian hành trình. Hôm nay, sau một quãng thời gian đủ xa nhìn lại, thấy mình cũng hết mình, thậm chí hơi bạt mạng chút. Sức khỏe thế mà đi thế, lại còn ham đi, ham chơi mà ngủ cực kỳ ít nữa. Đêm đầu đến có khi chỉ ngủ được 4 tiếng, rồi những hôm ở Đà Lạt cũng chẳng nhiều hơn là bao. Kỷ lục là trước hôm bay về hình như mình chỉ chợp mắt được hơn 1 tiếng. Ngủ sâu sợ dậy trễ, lỡ chuyến bay. Và tôi cũng không ngờ là đêm hôm về tới Sài Gòn, mọi người còn kéo nhau đi nhậu, nhậu cực khuya nữa. Sau một hành trình dài và ham hố, ai cũng như bị vắt kiệt sức nên không có chuyện uống tới bến hay “xõa tẹt ga” như một số người vẫn làm. Bản thân tôi uống cầm chừng ly bia và chủ yếu lắng nghe mọi người. Con ngõ nhỏ trong đêm Sài Gòn cũng vắng chẳng khác nào những con ngõ của Hà Nội. Cả thành phố đã ngủ, còn vài đứa chúng tôi và vài người nhậu bàn bên. Một bác ngó sang bảo: có 9 thằng thì 6 thằng đeo kính còn làm ăn gì? Hihi. Giữa thành phố lạ, lần đầu tiên tôi có cảm giác bình yên, an tâm đến thế! Giữa những người vài ngày trước còn lạ, tôi lại thấy gần gũi đến thế, dù biết rằng, sẽ có người, cả cuộc đời sẽ không bao giờ gặp lại nữa. Dường như với tôi là số phận, có biết bao cuộc gặp gỡ và chia ly như thế đã qua cuộc đời mình. Học hành, công tác, rồi những cuộc làm quen qua mạng, tất cả tạo ra rất nhiều cảm xúc, trải nghiệm thú vị. Và dường như, ở môi trường nào, ở việc gì, tôi cũng gặp được những người bạn, ít nhất trong một số dịp, đi với nhau thoải mái, vô tư, có thể trút bỏ mọi vẻ đạo mạo, những lo lắng, đề phòng để cởi mở tấm lòng với nhau. Đến ngay cả cái lớp NCS tôi đang theo, cũng có 4,5 anh, chị, em có lúc tự thưởng cho mình những khoảng thời gian vui vẻ, thoải mái, đôi khi cũng khá bột phát, ngẫu hứng. Mỗi người có một quan niệm sống riêng, những âu lo, vất vả, những hạnh phúc và ưu thế riêng, nhưng riêng với tôi, nhất là trong thời gian gần đây, tôi luôn quan niệm sống làm sao phải vui và thoải mái. Còn những điều khác là do sự lựa chọn riêng của mỗi người, tôi tôn trọng sự lựa chọn ấy và cũng mong mọi người tôn trọng sự lựa chọn của mình. Tôi rất sợ cái cung cách của đa số người Việt, có thể trước mặt vẫn tỏ ra bình thường, thân thiện, nhưng kỳ thực ở đâu đó, lại thì thầm, xì xèo, hoặc mỉa mai về những cái khác, người khác.
Ở Đà Lạt, có một hình ảnh nhỏ, rất nhỏ thôi nhưng vẫn ám ảnh tôi, vẫn đọng lại trong tôi, mà ở kỳ trước tôi không biết nhét vào đâu được. Đó là hình ảnh của bà cụ ăn xin, ngồi khép nép ở một chỗ không phải hoàn toàn kín, nhưng cũng không phải ở giữa lối vào như một số nơi tôi qua. Sẽ có nhiều người nhìn thấy, sẽ có nhiều người không để ý cũng chẳng thấy. Nhìn bà cụ, không hề chìa tay xin mà chỉ ngồi nhìn một số ánh mắt hướng về mình thấy xót xót, nghèn nghẹn làm sao đó. Có thể đây là một chi tiết, một điểm duy nhất tạo ra một gợn đen đối lập với cái không gian tươi đẹp, bình yên, thơ mộng của thành phố ngàn hoa này. Trong đêm lạnh, sau khi cho bà một chút, bước đi đến những gian hàng của chợ đêm, tôi thấy có một chút trống trải trong lòng. Bà cụ bơ xờ, phơi mình trong cái lạnh, trơ vơ trong gió núi hoang vu với mấy đồng tiền lẻ trong tay.
Đúng là cuộc sống này như một bức tranh gồm nhiều mảng sáng, tối, như một tấm thảm dày mà đâu đó có sợi chỉ đứt, có lỗ thủng nhỏ, nếu không để ý sẽ chẳng thể biết. Ngồi viết về hình ảnh bà cụ ăn xin như một dư ảnh buồn, một chấm đen trên bức tranh thơ mộng, tôi nhớ đến truyện ngắn “Truyện không tên” trong cuốn “Người chăn kiến” của Bùi Ngọc Tấn. Trong tác phẩm ấy, tôi mãi bị ám ảnh về những con người khốn cùng trong xã hội, đặc biệt là bà cụ ăn xin – Bà Mít. Bà đi ăn xin để nuôi hai đứa cháu ở quê và khi tin tưởng được, bà đã gửi tất cả số tiền xin được cho chị Sợi và gửi luôn cả những vỏ bao xi măng và những túi ni lông đựng bánh kẹo được giặt sạch, phơi khô làm vải liệm cho bà khi bà qua đời. Để rồi, bà ra đi mãi mãi, không bao giờ quay lại nhà chị Sợi nữa. Người đàn bàn khốn khổ này đã thực hiện nguyện ước cuối cùng của bà cụ, mang tiền, mua quần áo cho hai đứa trẻ mồ côi và mang luôn thứ “vải liệm” mà bà cụ tự chuẩn bị cho mình theo, dù chưa biết đích xác địa chỉ phải đến.
Mỗi chuyến đi cùng bao điều mới mở ra. Dù chúng tôi chỉ lướt qua nhưng một phần rất nhỏ nào đó, đã giúp tôi hiểu, biết và cảm được nhiều hơn về cuộc sống, dạy cho tôi biết sống, biết trân trọng những gì quý giá của mình, nhất là tình cảm. Hình ảnh người đồng hành với tôi – người học trò – còn mãi sự tận tình và tận tâm. 2h đêm lặn lội đón tôi ở sân bay, rồi suốt hành trình tự nhận về mình những cung đường hiểm nguy, đêm về lại Sài Gòn cũng chỉ ngủ hơn 1 tiếng rồi đưa tôi ra sân bay. Không chỉ có một mà còn khá nhiều em học sinh khác, đã xa mái trường phổ thông, có em tôi cũng chẳng dạy trực tiếp bao nhiêu, luôn luôn sẵn sàng đón tiếp, giúp đỡ tôi. Các em đã, đang và có lẽ sẽ phải đối mặt với nhiều vất vả, với cuộc mưu sinh, với lo toan và gánh nặng, nhưng đã luôn dành cho tôi quá nhiều ưu ái. Gần gũi, có khi chỉ là nói một vài câu thôi nhưng tôi hiểu được tất cả điều đó, những gì các em đã phải trải, đang phải nỗ lực, để có thể có một cuộc sống ổn định. Đây mới là giá trị đích thực, lớn nhất mà công việc của tôi đã làm được, hơn mọi cái danh và những giấy/ bằng khen tôi xếp chồng ở một khoang giá sách.
Ngồi nhớ lại chuyến đi lòng lại bồi hồi. Cảm xúc vẫn như nguyên vẹn, nhất là những điều rất mới, rất khác của miền Tây Nguyên, còn đâu đó trong mắt, trong mường tượng. Nắng, gió, dốc đèo, những đồi, những núi bạt ngàn cao su, cà ph
đang được dịch, vui lòng đợi..
Kết quả (Anh) 2:[Sao chép]
Sao chép!
The trip ended this way is 10 days. Back to normal life, but each of them continue with numerous busy, everyday anxiety. But as the echo of the type still somewhere, in ourselves and in others. Last evening, is teaching it some strange alo yourself: "Hello. I Thuan here. Do you still remember me? ... ". Sat drinking together in the manner of Xuan Huong Lake 9 days, and in Saigon 7 days, why not remember? Hihi. Perhaps you met some people forget or remember yourself as a somebody, something important for a long time can get out a few minor details. Actually, this is something very small, very normal thing and I will keep my promise to go about inviting her coffee in Hanoi, consistency you like.
Like so many others of his acquaintance, sometimes again alo asked her about travel in Hanoi, where coffee has space for a little bit, that can speak naturally, uninhibited, Thuan also ask ourselves that, especially a music cafe Zheng somehow, today like brothers shop in Dalat, ie shop also hosts afternoon. Just give me your address or to some, with his being, while the others do not know how. By ordinary things regarding sensuality, enjoying whatever it is personal it very much. And one more thing, in Hanoi, for breathing space while saving much more space for the communities, especially in urban areas, where land is immense, and how hill like Dalat. The so static, so peaceful that shop in Hanoi brings quite relative, can only come by the hour, the hour has fewer people would still rather dark, most shops are crowded and noisy, but these shops is not yet consistent enough confidence or homophobic to make laws quaint shop with me the other afternoon. Hehe.
The reminder of his companions do find warmth in the cold stinging cold of the North by not only their own, everyone missed that trip, but you also referred to as "the trip of a lifetime" kia ghost. The accidental, random sometimes makes things very great and the risk factor is very important in life. Unfortunately when I ventured, take risks for something, it was a bit late, if not too late. The encounter, companionship, then this can make our long you can be considered fortunate. This life, no matter what matter, and beautiful, in its own way, bring sack surprise. There are those fleeting, just go with me on a road but will remember forever. How remote users, to try people, a residual image blurred, but there will be many others to bring to other emotions. Impermanent life. Only change is forever never change. On a positive way, the lost, the leaves, the leaves disappear unfortunately nostalgia, nostalgic sentiment, is also a great joy in life. What happier when people are living and experiencing it all, with the most intense emotions, expressed ourselves fully, honestly, spontaneously. And there is nothing more boring and meaningless life blur light, overcast, both living under, living in someone else's head, no one would dare to live as his minutes, exist and manifest themselves as a other / others.
I know all of them hard, at least for the period of the journey. Today, after a period of time to look back far enough, find themselves all alone, even a little bit reckless. Health off like that so, even eager to go, playful but extremely little sleep anymore. The first night to have the only sleep 4 hours, and then the day in Da Lat more nor how. The record was previously his day seemed to fly on just over 1 hour nap. Deep Sleep fear woke up late, missed the flight. And I also did not expect the next night in Saigon, people still pull together to drink, drink more extreme late. After a long journey and pit ham, who becomes fatigued and should not have something to drink to the docks or "loose ga" as some people still do. I personally drink beer in moderation and mostly listen to people. Small alley in night Saigon also missed no different from the alleys of Hanoi. The city was asleep, a few children and few people drinking our side table. A doctor looking to make: there are 6 boys 9 bespectacled guy was doing what? Hihi. Between the new city, the first time I felt peace, peace of mind to that! Between those few days ago there were strange, I feel close to that, knowing that there will be people, life will never meet again.
It seems to me that fate, with countless meetings and separation like my life was over. Study, work, and the life acquainted online, all generated a lot of emotions, pleasant experience. And it seems, in any environment, in all things, I also met friends, at least in some occasions, come together comfortably, carefree, get rid of every appearance seems directed, the worry, precaution to open hearts to each other. Go even the NCS class I'm under, also have 4.5 brothers and sisters, do you reward yourself at intervals happy, relaxed, sometimes quite spontaneous, impromptu. Each person has a particular conception of life, the anxiety, struggle, happiness and personal advantage, but with my own, especially in recent times, I always conceived how to live happy and comfortable. And the other thing is due to one's own choice, I respect that choice and also hope people respect my choice. I am very afraid of the way the majority of Vietnamese people, can in front still appeared normal, friendly, but in fact somewhere, again whispering, hissing, or ironic about others, others.
In Dalat, a small image, only very small but still haunt me, still haunted me, that in the period before I do not know where to be inserted. It is the image of the old woman beggar, sitting in a seat subservient not completely closed, but not in the middle of the entrance like some places I pass. Many will see, there will be many people are unaware of nor seen. Look lady, never reaching application that just watched some of his eyes show mercy toward mercy, somehow muffled. Maybe this is a detail, a single point to create a ripple of black opposition to the beautiful space, peace, dreaming of this flower city. In the cold night, after her a bit, walk to the night market stall, I saw a little empty inside. The grandmother mothballed, basking in the cold, in the wind back into the mountain wilderness with my dong in hand.
It is true that this life as a multi-array picture bright, dark, like a thick carpet that somewhere with thread off, with small holes, if no attention will never know. Sitting write about image as an old woman begging sad residue, a black dot on the romantic picture, I remembered the short story "The story did not name" in the book "The quilt is" by Bui Ngoc Tan. In such works, I always obsessed about the human misery in society, especially the lady begging - she Mit. Begging to feed her two grandchildren at home and when trust is, she sent all the money you would like to submit, where all fibers and cement bags and the plastic bags containing sweets get clean, dried as shroud for her when she died. For then, she has gone forever, never to return home again, she Yarn. This table miserable man made ​​her final vows instruments, bringing money, bought clothes for two orphans and brought always played "shroud" that she prepare themselves for their specific follow, though unknown address exactly have to.
Each new trip along how things unfold. Although we only glance but a very small part that helped me understand, know and feel a lot more about life, taught me how to live, to appreciate what his precious, especially emotionally. Photos with my companions - the student - was always the caring and conscientious. 2h traveled night at the airport to pick me, then journey on his claim to the courts of the danger, the night back to Saigon just over 1 hour sleep and then took me to the airport. Not only one but also many other students, was far from comfortable school, which I did not teach me how much direct, always ready to welcome and help me. They have been and probably will be faced with many difficulties, with the living, with worries and burdens, but has always given me too many favors. Close, sometimes just to say a few sentences alone but I understand all that, what they have suffered, are struggling, to be able to have a stable life. This is the real value, the greatest job I have done, than all the title and the paper / merit I stacked in a bookshelf compartment.
Sitting trip recalls pleased to pay back. Emotions still intact, especially the very new, very different domain of Highland, still somewhere in the eye, inside visualization. Sunlight, wind, steep gorge, the hills, the vast mountain rubber, coffee ph
đang được dịch, vui lòng đợi..
 
Các ngôn ngữ khác
Hỗ trợ công cụ dịch thuật: Albania, Amharic, Anh, Armenia, Azerbaijan, Ba Lan, Ba Tư, Bantu, Basque, Belarus, Bengal, Bosnia, Bulgaria, Bồ Đào Nha, Catalan, Cebuano, Chichewa, Corsi, Creole (Haiti), Croatia, Do Thái, Estonia, Filipino, Frisia, Gael Scotland, Galicia, George, Gujarat, Hausa, Hawaii, Hindi, Hmong, Hungary, Hy Lạp, Hà Lan, Hà Lan (Nam Phi), Hàn, Iceland, Igbo, Ireland, Java, Kannada, Kazakh, Khmer, Kinyarwanda, Klingon, Kurd, Kyrgyz, Latinh, Latvia, Litva, Luxembourg, Lào, Macedonia, Malagasy, Malayalam, Malta, Maori, Marathi, Myanmar, Mã Lai, Mông Cổ, Na Uy, Nepal, Nga, Nhật, Odia (Oriya), Pashto, Pháp, Phát hiện ngôn ngữ, Phần Lan, Punjab, Quốc tế ngữ, Rumani, Samoa, Serbia, Sesotho, Shona, Sindhi, Sinhala, Slovak, Slovenia, Somali, Sunda, Swahili, Séc, Tajik, Tamil, Tatar, Telugu, Thái, Thổ Nhĩ Kỳ, Thụy Điển, Tiếng Indonesia, Tiếng Ý, Trung, Trung (Phồn thể), Turkmen, Tây Ban Nha, Ukraina, Urdu, Uyghur, Uzbek, Việt, Xứ Wales, Yiddish, Yoruba, Zulu, Đan Mạch, Đức, Ả Rập, dịch ngôn ngữ.

Copyright ©2025 I Love Translation. All reserved.

E-mail: